Câu chuyện của bà 'A-ishah - cầu xin Allah hài lòng về bà - với Abdullah bin Azzubair - cầu xin Allah hài lòng về ông - về việc thề nguyện và không nhìn nhau.
Choose an available translation of this Hadeeth
Hadeeth text
Ông Awf bin Malik hoặc ông Ibnu Al-Harith bin Attafeel thuật lại: Một số người đã mách với bà 'A-ishah - cầu xin Allah hài lòng về bà - rằng Abdullah bin Azzubair - cầu xin Allah hài lòng về ông - đã nói cho bà về việc mua bán hay việc bố thí của bà vời lời: thề bởi Allah, hoặc là dì 'A-ishah phải dừng ngay hoặc là tôi sẽ không nhìn mặt dì ấy nữa. Bà 'A-ishah nói: cậu ta nói vậy thật sao? Họ nói: đúng vậy. Bà nói: thề với Allah rằng tôi nguyện sẽ không bao giờ nói chuyện với Ibnu Azzubair nữa. Qua một thời gian dài không nhìn mặt nhau, ông Ibnu Azzubair xin bà 'A-ishah tha thứ và làm hòa lại nhưng bà đã nói: không, thề bởi Allah, tôi sẽ bao giờ tha thứ, và tôi sẽ không xóa bỏ lời thề nguyện của tôi. Sau đó một thời gian, ông Ibnu Azzubair nói với ông Al-Miswar bin Makhramah và ông Abdurrahman bin Al-Aswad bin Abdu Yaghuth: tôi nhờ hai ông giúp tôi vào gặp dì 'A-ishah, bởi vì dì ấy không chịu hủy bỏ lời thề nguyện cắt đứt quan hệ với tôi. Thế là ông Al-Miswar và ông Abdurrahman cùng ông Ibnu Azzubair đi đến nhà bà 'A-ishah. Đến nhà bà ‘A-ishah, hai người họ nói: assalamulayki warahmatulla-hi wabaraka-tuh, chúng tôi vào được không? Bà ‘A-ishah nói: vào đi. Họ nói: tất cả chúng tôi chứ? Bà ‘A-ishah nói: vâng, tất cả các người hãy vào đi. Và lúc đó bà không biết ông Ibnu Azzubair cũng có mặt cùng với họ. Sau khi cả ba đi vào thì ông Ibnu Azzubair liền vào thẳng bên trong bức màn, ôm lấy bà ‘A-ishah, khẩn xin bà xóa bỏ lời thề nguyện và khóc. Lúc đó, ông Al-miswar và ông Abdurrahman cũng khẩn nài bà nói chuyện lại với Ibnu Azzubair. Hai người họ nói với bà ‘A-ishah: như bà đã biết rõ rằng quả thật Thiên Sứ của Allah đã không cho phép người Muslim không nhìn mặt người anh em của mình quá ba đêm. Hai người họ đã khuyên răn bà rất nhiều, rồi bà bắt đầu thấm thía lời khuyên của hai người họ và bà đã khóc. Bà nói: quả thật tôi đã thề và lời thề nguyện của tôi quá nghiêm khắc. Nhưng cuối cùng bà cũng chịu nói chuyện lại với Ibnu Azzubair, bà đã giải phóng bốn mươi người nô lệ cho việc xóa bỏ lời thề nguyện đó của mình. Sau này, mỗi khi bà nhớ lại lời thề nguyện đó của mình thì bà thường khóc rất nhiều, khóc ướt cả khăn trùm đầu của bà.
Explanation
Attribution
Categories
Share hadeeth
Sharing options · 0 Total shares

